Phong cách thơ của xuân diệu

     

Xuân Diệu là công ty thơ “mới nhất trong số nhà thơ mới”. Đó là câu nói của Hoài Thanh khi nói về Xuân Diệu – một bên thơ lớn, một nghệ sĩ lớn, một nhà văn hóa lớn, một cây bút bao gồm sức sáng tạo mãnh liệt, dồi dào, bền bỉ, có đóng góp lớn lớn trên nhiều lĩnh vực đối với nền văn học.

Bạn đang xem: Phong cách thơ của xuân diệu

Xuân Diệu (1916 – 1985) còn có bút danh là Trảo Nha, tên khai sinh là Ngô Xuân Diệu, quê nội ở Hà Tĩnh, quê ngoại ở Bình Định. Ông đã thừa hưởng ở người cha – một ông đồ xứ Nghệ đức tính cần cù, kiên nhẫn trong lao động sáng tạo còn vạn vật thiên nhiên thơ mộng nơi xứ biển quê mẹ thì góp phần ra đời và bồi đắp buộc phải hồn thơ của ông. Xuân Diệu học hết bậc Thành bình thường ở quê mẹ. Sau thời điểm tốt nghiệp tú tài, ông đi dạy học và có tác dụng viên chức ở Mĩ Tho, sau đó ra Hà Nội sống bằng nghề viết văn, là một vào những cây cây bút của “Tự lực văn đoàn”. Ông để lại một khối lượng tác phẩm khá đồ sộ với một đam mê sáng sủa tạo như muốn chạy đua với thời gian: “Ngót năm mươi tác phẩm thơ, văn, phê bình, dịch thuật. Trong sổ thời điểm nào cũng gồm thơ chưa in, trong trái tim lúc làm sao cũng tất cả điều định viết với bao giờ cũng bao gồm tác phẩm xếp hàng ở đơn vị xuất bản” (Vũ Quần Phương).

*

Khái quát phong cách thơ Xuân Diệu

Xuân Diệu là sự kết hợp giữa truyền thống – hiện đại, phương Đông – phương Tây trong đó yếu tố phương Tây tác động mạnh mẽ hơn. Ông là nhà thơ của tình yêu, của mùa xuân và tuổi trẻ. Vào ông luôn tồn tại hai trạng thái cảm xúc: một mặt thì nồng nàn, sôi nổi, yêu đời, mặt không giống thì luôn băn khoăn, u hoài lo lắng. Xuân Diệu đã đánh dấu vị trí của bản thân bằng một sự nghiệp, một phong thái thơ đặc biệt. Phong thái thơ của ông được gói gọn qua những hình ảnh “giục giã”, “vội vàng”, “nhìn thiên nhiên bằng cặp mắt xanh non biếc rờn”. Xuân Diệu là đơn vị thơ của niềm ước mong giao cảm với đời (Nguyễn Đăng Mạnh). Đặc biệt, ông còn là một một hồn thơ yêu đời, yêu thương cuộc sống, muốn tận hưởng trọn vẹn từng giây phút của cuộc đời nơi trần thế: “Ta chỉ là cây kim bé bỏng nhỏ cơ mà vạn vật là muôn đá nam giới châm”. Niềm khát vọng ấy đã trở thành một tuyên ngôn sống của Xuân Diệu:


“Sống toàn tâm, toàn chí, toàn hồn!Sống body toàn thân và thức nhọn giác quan”

Dường như công ty thơ muốn căng mở tất cả những giác quan liêu để tận hưởng vẻ đẹp trần thế này. Niềm ước mong giao cảm với đời của Xuân Diệu được thể hiện ngay qua những chiếc thơ đầu tiên trong “Vội vàng”:

“Tôi muốn tắt nắng điCho màu sắc đừng nhạt mấtTôi muốn buộc gió lạiCho hương đừng bay đi”

Đây là một ước muốn viển vông, một khát vọng bất hợp lí tưởng chừng ngông cuồng vì nhỏ người ko thể “tắt nắng”, ko thể “buộc gió”. Bên thơ muốn tranh quyền của tạo hóa, đoạt quyền của thiên nhiên để níu giữ cho sắc màu ko tàn phai, muốn buộc gió để chắt chiu hương vị đến cuộc đời, để níu giữ cái đẹp tươi thắm nhất cho cuộc sống. Mặt cạnh đó, ông còn quan lại niệm chế tác thơ là để tâm hồn mình tìm kiếm đến với những trọng tâm hồn bè bạn, những vai trung phong hồn đồng điệu, tri âm, tri kỉ ở mọi khoảng giải pháp về thời gian, không gian. Cùng trong quan tiền niệm ấy, nổi bật lên là dòng “tôi” sâu sắc, đầy riêng biệt biệt của đơn vị thơ. Xuân Diệu cùng thế hệ với những nhà thơ Thế Lữ, Lưu Trọng Lư, Hàn Mặc Tử, Chế Lan Viên, Huy Cận,.. Những công ty thơ đã tạo nên sự một thời đại của thi ca thế nhưng ông đã khẳng định rõ được cái “tôi” của bản thân trong dàn đồng ca của thơ mới:

“Ta là một, là riêng, là thứ nhấtKhông gồm chi bè bạn nổi cùng ta”

Xuân Diệu tất cả một vị trí đặc biệt mà lại Hoài Thanh gọi đó là “ Một bên thơ đắm say với vạn vật thiên nhiên vạn vật, với nhỏ người với vũ trụ”. Xuân Diệu cũng như những đơn vị thơ mới không giống đã bay khỏi hệ thống thi pháp Trung Đại, ông nhìn cuộc đời bằng cặp mắt “xanh non biếc rờn” của thiết yếu mình để vạc hiện những vẻ đẹp rực rỡ nơi trần thế, đặc biệt là vẻ đẹp của mùa xuân, của tuổi trẻ.

Xem thêm: Top 19 Tuần Báo Văn Nghệ Thành Phố Hồ Chí Minh, Báo Văn Nghệ Tp Hcm



Xem thêm: Đổi Từ Độ F Sang Độ C Nhiệt Kế Microlife, Cách Chỉnh Độ F Sang Độ C Của Máy Microlife

Cũng bởi vậy vạn vật thiên nhiên trong thơ ông, đặc biệt là trong “Vội vàng” hiện lên như một bữa tiệc xuân đang mời gọi bé người đến thưởng thức:


“Của ong bướm này đây tuần mon mậtNày đây hoa của đồng nội xanh rìNày đây lá của cành tơ phơ phấtCủa yến anh này đây khúc tình siVà này đây ánh nắng chớm mặt hàng miMỗi buổi sớm, thần Vui hằng gõ cửaTháng giêng ngon như một cặp môi gần”

Không giống với những nhà thơ xưa, ông khẳng định thiên đường ko ở đâu xa mà lại ở ngay trong trần thế của họ và hạnh phúc cũng không ở đâu xa cơ mà ở rất gần với con người, ta chỉ cần với tay ra là bao gồm thể chạm tới hạnh phúc. Xuân Diệu đã “đốt cảnh bồng lai với xua ai nấy về hạ giới”. Bao gồm thể nói, Xuân Diêu là người tình cường tráng của vũ trụ. Khác với văn học Trung Đại, vào thế giới của Xuân Diệu bé người trong tuổi trẻ và tình yêu mới đó là thước đo mẫu đẹp ở đời:

“Tháng giêng ngon như một cặp môi gần”

Và công ty thơ đã lí giải sống “Vội vàng” không có nghĩa là sống hoài mức giá mà là sống để tận hưởng trọn vẹn từng giây phút của cuộc đời:

“Ta muốn ômCả sự sống mới bắt đầu mơn mởnTa muốn riết mây đưa và gió lượnTa muốn say cánh bướm với tình yêuTa muốn thâu trong một mẫu hôn nhiềuVà non nước, với cây, và cỏ rạngCho chếnh choáng hương thơm thơm, mang lại đã đầy ánh sángCho no nê thanh sắc của thời tươi– Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào người!”

Niềm yêu đời của đơn vị thơ không chỉ dành riêng cho những thứ mênh mang, vô hình dung mà còn giành cho những thứ bình dị, nhỏ nhắn nhỏ, thậm chí là một sắc cỏ cũng ko muốn bỏ qua. Đây chính la một trong những biểu hiện của niềm thèm khát giao cảm với đời của Xuân Diệu.Xưa nay các nhà thơ luôn luôn “tức cảnh sinh tình”, “tả cảnh” rồi “ngụ tình” nhưng Xuân Diệu đã có tác dụng điều ngược lại. Công ty thơ đã cần sử dụng cảm xúc rạo rực của mình để thổi vào vạn vật thiên nhiên một sức sống tràn đầy. Tất cả lẽ lúc đặt Huy Cận bên cạnh ta mới thấy rõ phong thái thơ Xuân Diệu. Huy Cận thường bị ám ảnh bởi không gian. Không gian càng mênh mông, rợn ngợp từng nào thì trung ương hồn của công ty thơ càng cô liêu bấy nhiêu. Còn Xuân Diệu lại bị ám ảnh bởi thời gian. Tất cả một nhà phê bình đã nhận định: “Đốt cháy thời gian sẽ thấy được vai trung phong hồn của Xuân Diệu”. Tư tưởng nghệ thuật Xuân Diệu đã tạo cho thơ cũng như văn xuôi của ông một vũ trụ nghệ thuật riêng, một thế giới hình thể với màu săc riêng rẽ chứa chan tình tứ và đầy tính sắc dục. Một trong những nguồn gốc tạo đề xuất cái mới ấy phải tính đến ảnh hưởng của thơ lãng mạn Pháp đối với những thi sĩ Tây học thời bấy giờ, vào đó tất cả Xuân Diệu. Xuân Diệu đến với thơ tình như một lẽ tất yếu. Xuân Diệu được mệnh danh là “ông hoàng của thơ tình”. Bao gồm thể nói, Xuân Diệu có mặt để yêu và làm cho thơ tình vị tình yêu thương là niềm giao cảm tuyệt vời nhất của loại người, một thứ tình cảm trần thế nhất, bé người nhất, đồng thời lại cao cả nhất, lý tưởng nhất – một sự giao cảm đắm say từ thể xác đến linh hồn. Trong thơ Xuân Diệu ko chỉ đem đến những quan tiền niệm, triết lí sống mới mẻ mà còn mới mẻ ở những sáng tạo từ, hình ảnh. Chữ “Và” tưởng chừng như thừa nhưng lại đem đến một hiệu quả nghệ thuật, đơn vị thơ muốn ôm tất cả những thứ vô hình và hữu hình, gần với xa, nhỏ bé, giản dị và rộng lớn mênh mông. Trong niềm cảm hứng ở độ cao nhất, Xuân Diệu nhận ra cuộc đời, ngày xuân như một trái chín mọng, thơm ngon để nhà thơ tận hưởng:


“ – Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!”

Xuân Diêu không chỉ ước mơ chiếm lĩnh hơn nữa muốn ghi lại dấu ấn của tình thân “cắn’. Không phải tự nhiên nhưng mà Xuân Diệu lại tâm sự rằng: “Đây là phần ngon nhất của cuộc đời tôi. Tôi gửi hồn tôi mang lại những người trẻ tuổi với nhất là trẻ lòng”. Xuân Diệu chính là tiếng nói của một tâm hồn yêu thương đời, thèm khát được tận hưởng trọn vẹn từng giây phút của cuộc sống tươi đẹp nơi trần thế, là lời giục giã hãy sống mãnh liệt, sống hết mình, hãy quý trọng từng giây, từng phút của cuộc đời mình nhất là những năm tháng tuổi trẻ tươi đẹp.