Những lúc trống vắng thấy cô đơn

     
Nỗi đơn độc là một phần của quãng mặt đường từ tuổi trẻ cho lúc trưởng thành. Gồm tuổi trẻ nào mà chưa phải vùng vẫy trong cảm xúc chênh vênh, trống vắng. Bao gồm ai cứng cáp mà không phải đi qua đa số ngày đầy hoang mang, trống trải. Tuổi trẻ con ấy ta bước đi 1 mình đầy 1-1 độc.

Bạn đang xem: Những lúc trống vắng thấy cô đơn


*

Đêm khuya là tia nắng le lói hắt ra từ cửa nhà tủ lạnh, là tiếng bật nắp kết thúc khoát một lon bia, là các giọng nói trầm thấp vị trí cổ họng. Cô đơn không có dáng hình, nhưng mà lại là rất nhiều hình ảnh vào buổi ngày của bạn.

 

Lúc còn trẻ, trong cả việc nhiều sầu đa cảm cũng nhuốm màu ghê thiên cồn địa. To lên rồi, càng đau lại càng thản nhiên; càng khổ lại càng trầm mặc. Trưởng thành chính là mang tiếng khóc hóa thành sự âm nhạc tĩnh lặng.

Viết cho phần lớn ngày thấy quá đỗi chông chênh

Đi lối nào thì cũng thấy mình đối chọi độc

Nhìn tín đồ ta cười cơ mà rưng rưng òa khóc

Ước gì có tín đồ chia khó khăn nhọc thuộc ta.

Viết cho số đông ngày chỉ toàn thấy xót xa

Mở đôi mắt ra là khung trời xám xịt

Giá hoàn toàn có thể nhắm đôi mắt rồi ngủ tiếp

Suốt đời này cứ lặng giấc vậy thôi.

Viết cho những ngày thấy quá đỗi nghịch vơi

Muốn loại bỏ đi xa, hy vọng buông lơi cuộc sống

Thấy mình hao ốm chẳng còn tia hi vọng

Muốn chạy trốn đời đầy tham vọng, dối gian.

Viết cho phần lớn ngày lòng chất cất lo toan

Biết đi về đâu cho nỗi bi đát biến mất

Cuộc sống của chính mình sao trở ngại chật vật

Biết đến lúc nào đời bắt đầu hết chông chênh.

 

 

 

Một phần của trưởng thành là như thế đấy, các bạn không chấm dứt nói lời tạm biệt với các điều thân quen, không xong xuôi chia xa những người dân thân thuộc, làm cho những câu hỏi trước nay trước đó chưa từng làm, yêu thương một người dù rất có thể sẽ chẳng đi cho đâu.

< Đợi đi... Vết thương nào rồi cũng lành - Lư tứ Hạo>

 

Có gần như ngày chẳng có thể đi về đâu...Là những ngày thấy tim bản thân cô độc, bước chân nặng nề lang thang qua từng con phố nhỏ chẳng tất cả một điểm dừng, đa số vật bao quanh vẫn như thường xuyên nhật chỉ không giống là chổ chính giữa trạng rối bời lại chẳng ai hay...

 

Có các nỗi buồn bởi lẽ vì không biết bắt nguồn từ đâu cần cũng chẳng biết bao giờ mới kết thúc.

Chúng ta chẳng thể làm gì với chúng ngoài vấn đề mỉm cười mang lại qua. Dẫu vậy rồi cũng không vấn đề gì cả. Cuộc đời mà, ai nhưng mà chẳng có vài nỗi buồn...

 

Giới trẻ chúng ta ngày nay, bao gồm một thứ cảm giác mà tôi nghĩ là hầu như người nào cũng từng cảm thấy: cô đơn. Và vào thời đại ngày dần tân tiến, sự đơn độc lại càng thấm vào người ta đậm đường nét hơn.

Có người lủi thủi đi về, tra cứu mãi ko thấy một người chúng ta thân.

Có fan quan hệ rộng, xã giao liên tục, nhưng mà cũng ko có bạn thân vì ai cũng là bạn.

Xem thêm: Biểu Hiện Bệnh Rối Loạn Tiền Đình : Nguyên Nhân Và Cách Phòng Tránh

Có bạn nhạy cảm, lúng túng một mối quan hệ mới chỉ do ngại mình có khả năng sẽ bị dối lừa…

Tất cả các là tín hiệu của cô đơn. đơn độc không phải là 1 trong mình. Cô đơn là bao phủ bạn có tương đối nhiều người, tuy thế bạn luôn cảm thấy chỉ gồm một mình…

 

Cô solo nặng năn nỉ nhất, chắc rằng là khi chính các bạn biết rõ phần nhiều khát vọng trong tim, lại cứ giả mù giả điếc.

"Tất cả những con bạn được call là khỏe khoắn đều tiềm ẩn sự cô độc." - Albert Camus

 

"Cô 1-1 là gì?"

"Chốn vắng, tự chuốc say, nghe khúc nhạc buồn."

"Cụ thể rộng được không?"

"Không chốn về, lênh đênh trôi, than thở gió thu."

"Cụ thể hơn nữa?"

"Không có được em."

 

 

 

Có những ngày hy vọng trốn đi thiệt xa

Bỏ qua không còn những bề bộn công việc

Đến nơi nào không một ai thân quen biết

Ta là ta...sống thật với chính mình..!

Có gần như ngày sao chỉ mong lặng thinh

Giấu mình vào khu vực góc chống tăm tối

Sợ bên cạnh kia cuộc sống thường ngày đầy gian dối

Lối đi quen... Cơ mà vẫn xấu hổ lạc đường..!

Có hồ hết ngày hốt nhiên lại thấy buồn

Dường như chán... Ko muốn làm gì nữa

Xách cha lô và bước chân ra cửa

Đi lang thang...chẳng kim chỉ nan nơi nào...!

Có hầu hết ngày lại ước ao sống ồn ào

Cười thật to mặc ánh mắt người khác

Cứ vô tứ mà chứa cao giọng hát

Bờ cát vàng...thỏa sức chạy tung tăng...!

Có đều ngày cô độc bên dưới ánh trăng

Lòng khát khao có một ai bên cạnh

Buông bỏ song song vai đầy gánh nặng

Để vô tư...như đứa trẻ con hôm nào..!

 

Ai mà không quá một lượt trải qua cảm xúc cả cụ giới dường như chỉ gồm mình là vô hình, chỉ tất cả mình là người không được ai để ý đến, cô đơn mà cũng cô độc vượt chừng.

 

Không ai sinh sống trên đời này nhưng mà không trải qua hầu như nỗi buồn.

Với tuổi trẻ, nỗi bi hùng càng là 1 trong những điều tất yếu, khi người ta không hề nhìn cuộc đời bằng trọng tâm hồn ngây thơ của trẻ nhỏ nhưng cũng chưa đủ trầm tĩnh đến yên tâm trước số đông thứ như tuổi xế chiều.

Nhưng sau tất cả những bi đát đau và tiếc nuối ấy, tuổi trẻ vẫn là tuổi đẹp nhất của đời người, loại tuổi mà tín đồ ta dám sống với dám yêu hết mình

Đừng tháo xuống nụ cười - Khải Đơn

"Tôi không muốn trưởng thành

Vì sau khi trưởng thành và cứng cáp thế giới sẽ không hề truyện cổ tích

Tôi thà rằng bản thân cứ mãi đần độn nghếch

Tôi cũng không thích trưởng thành

Bởi sau khi trưởng thành tôi đã mất đi anh ấy

Chàng hoàng tử tôi yêu sâu đậm, con trai hoàng tử yêu tôi sâu đậm

Sẽ trở đề xuất khác xưa..."

 

"Nơi tỉnh thành náo sức nóng này vốn không có chuyện cổ tích

Vẻ đẹp trong tâm tôi ai đó đã hiểu được nó?

Cùng một thành phố, cùng với sự thất tình cũng cùng một nỗi sợ

Bạn từng yêu ai chưa? gồm từng tin vào tình cảm không?

Có thể cuối cùng đầy đường chỉ toàn sự đau thương

Và đâu đâu cũng đang bận rộn chuyện vừa lòng tan

Còn tôi thì đang cố gắng quên đi sự cô đơn"

 

Tôi có cảm giác đã vứt bỏ tuổi trẻ của chính bản thân mình ở đâu đó rất lâu rồi. từng phút nhàn rỗi đều thừa nhận chìm bản thân trong hồ nước nghi, hi vọng, không yên tâm và quên lãng… nhằm nó vươn lên là sự trăn trở của một thứ trưởng thành méo mó.

 

Ai cũng có mùi vị của nhức khổ. Không được đầy đủ đáng sợ hãi nhất vẫn chính là vì cô đơn, chẳng tất cả ai thấu hiểu tâm tư...

 

Càng trưởng thành càng cô đơn, càng khôn phệ càng bất an

Cũng bắt buộc nhìn thấy đôi cánh ước mơ bị bẻ gãy

Cũng phải tịch thu những lời đang tự hỏi ngày ấy

Đôi đôi mắt hồn nhiên của bạn đâu mất rồi?

 

Càng trưởng thành và cứng cáp càng cô đơn, càng khôn béo bất an

Càng tất yêu không dang rộng loại dù bảo vệ bạn

Đột nhiên phát âm ra bé đường thời hạn chẳng hề bởi phẳng

Lẽ nào nói chuyển đổi là điều vớ nhiên?

 

 

 

Thanh xuân của tôi là sự việc trầm yên ổn không lời diễn tả. không sóng gió, không dữ dội, với cũng không tràn trề nhiệt huyết, xốc nổi như bạn cùng trang lứa. Nó là việc bình lặng đến nao lòng. Khi nhìn lại, thấy thiệt ra rất cô đơn, không có những kỉ nệm hotline là quá sâu đậm để nhớ trọn một đời, không tồn tại những tình chúng ta người ta vẫn hotline là tri kỉ...

Đó là điều không mong muốn nhất trong tuổi thanh xuân của mỗi người.

 

“…Không biết bắt đầu từ khi nào, tôi tập cho chính mình thói quen chịu đựng đựng. Số đông thứ. Ừ, đầy đủ thứ. đông đảo khổ cực khổ thương chẳng ai biết được. Tôi luôn khoe ra bộ mặt tươi mỉm cười hớn hở, và các thứ khác để tự mình ôm lấy, tự mình giải quyết. Cuộc đời của bao gồm mình, còn nếu không tự xử lý cho mình, thì ai, ai sẽ xử lý giùm. Không một ai. Cuộc đời của mình – của mỗi người đều sở hữu vấn đề của riêng rẽ mình, đừng nhằm họ yêu cầu lo lắng, không yên tâm về mình.

Vì thế, khi buồn, tôi muốn một mình.

Một góc.

Không nói.

Xem thêm: Trang Trí Lớp Mẫu Giáo - Kế Hoạch Hội Thi Trang Trí Nhóm, Lớp

Đừng hỏi…”

 

Lời kết: Cuộc sống của ai mà chẳng phải có vài nỗi buồn, vài nỗi cô đơn. Bạn dạng thân nỗi cô đơn không đáng sợ, nó không giết bị tiêu diệt ta được. Điều thực sự giết bọn họ chính là nỗi sợ hãi cô độc. Hãy học tập cách chấp nhận và có tác dụng quen với sự cô độc như là 1 phần tất yếu của cuộc sống. Hãy bắc các cây mong tới mọi fan thay bởi xây những bức tường chắn giam hãm thiết yếu mình. Đó là câu trả lời tốt nhất cho nỗi cô đơn của bạn.